(Vietat.com) Tôi thấy trên diền đàn phong thuỷ cũng như ngoài đời mỗi người một lý. Mỗi người đều mang một trường phái mình học ra coi nó là độc tôn rồi chê bai phái khác là bàng môn ngoại đạo, Điều này vô cùng tai hại cho hậu học. Họ chẳng biết phải theo ai học ai, vô hình đã làm cho môn phong thuỷ càng trở nên huyền bí hoặc làm cho nhiều người thấy nghi hoặc không đủ tin tưởng vào môn này. Thật là buồn lắm lắm !
Từ xưa, người ta đã rất quan tâm đến sức mạnh của phương hướng. Nó gồm có 4 phương chính: phía Bắc (Gió lạnh) được ngự trị của nước (Thủy), phía Nam (Ánh nắng ấm áp) biểu tượng của lửa (Hỏa), phía Đông (Mặt trời mọc) biểu tượng của gỗ (Mộc), phía Tây (Mặt trời lặn) biểu tượng của kim loại (Kim). Trái đất (Thổ) chiếm giữ vị trí trung tâm được bao bọc bởi các phương hướng này...
Thuyết Âm Dương - Ngũ Hành xuất phát từ Kinh Dịch cổ. Nguồn gốc của thuyết này là từ một mô hình tối cổ về các con số gọi là Hà Đồ. Tương truyền do trời ban cho vua Phục Hy, một ông vua thần thoại của Trung Hoa, cách đây khoảng 4000 năm. Khi Ngài đi tuần thú Phương Nam, qua sông Hoàng Hà, bỗng thấy một con Long Mã hiện lên, trên lưng nó có những chấm đen trắng.
Khi về Ngài mới phỏng theo mà vẽ lại thành một bảng ký hiệu 10 số đếm bằng các chấm đen và trắng, xếp thành hai vòng trong và ngoài, theo đúng 4 phương: Nam, Bắc, Đông, Tây. Ở chính giữa là hai số 5 và 10. Ngài gọi là Hà Đồ, tức là bức đồ trên sông Hoàng Hà (chỉ là hình vẽ chứ không có chữ vì sự phát minh thuộc thời chưa có chữ viết).